Luôn cười đâu có nghĩa là ổn . Tôi biết mình chẳng bằng ai , biết có lẽ những điều này là nhảm nhí . Nhưng nó là những gì mà tôi luôn suy nghĩ . Để nở một nụ cười thật khó , khó đến mức mà tôi cảm thấy mệt mỏi khi phải làm vậy . Nhưng nếu không cười , nếu không tự lừa bản thân rằng mình ổn , thì có lẽ tôi đã gục ngã từ lâu . Không phải việc gì tôi cũng có thể chịu đựng , không phải việc gì tôi cũng có thể chấp nhận , ai cũng vậy . Con người luôn có một giới hạn nhất định của bản thân . Vậy mọi người nghĩ tôi là gì ? Một kẻ siêu phàm có thể chịu đựng tất cả những gì mà các người thốt ra ? Tôi khác với nó , tôi không khóc trước mặt mọi người . Đâu có nghĩa là tôi không khóc khi ở một mình ? Nghĩ tôi là một kẻ suy nghĩ nhiều cũng được , tôi chỉ muốn cố gắng thân thiện với mọi người hơn mà thôi . Nó khóc thì các người an ủi , còn tôi thì sao ? Tôi làm gì mà lại cô lập tôi ? Tôi cũng muốn nhận được lời khen , nhưng dường như chẳng lời khen nào dành cho tôi cả . Nếu tôi nói với mọi người , chắc hẳn sẽ có người bảo rằng tự tôi cô lập bản thân với mọi người . Nhưng nhìn xem , nếu tôi dừng lại , liệu mọi người có dừng lại mà đợi tôi ? Hay cứ thế mà bước tiếp ? Đối tốt với các người thì nhận được gì ? Sự phản bội sao ? Tôi không cần , cứ giữ cho mình đi ! Đến khi tôi đối không tốt với các người , thì lại khinh bỉ tôi . Vậy thứ các người muốn là gì ? Muốn có một bờ vai để dựa , nhưng chẳng có gì . Muốn có một người hiểu mình , quả là một ước mơ viển vông . Chia sẻ với ai cũng chẳng được . Thật sự có người nào hiểu tôi sao ? Muốn tôi tốt với mấy người sao ? Tôi luôn tốt với mấy người , tôi nhận lại gì ? Những đêm nằm khóc một mình ? Những lời ghẻ lạnh ? Sự cô lập ? Nó và tôi cùng một chức vụ , tại sao cách nói chuyện của các người lại khác ? Tôi mệt rồi , mệt vì cứ phải nghe theo mấy lời vô lý của mấy người .
- JoinedNovember 26, 2024
Sign up to join the largest storytelling community
or
Stories by Trân Nguyễn
- 6 Published Stories

